VIỆT NAM MẾN YÊU

LỜI CHÚC MỖI NGÀY

ĐỒNG HỒ

HỘP THƯ ĐIỆN TỬ





LỊCH ÂM DƯƠNG

Tài nguyên dạy học

THỜI TIẾT CÁC TP LỚN


HÀ NỘI

HUẾ

Tp HỒ CHÍ MINH

ĐÀ NẴNG


Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • MÁY TÍNH BỎ TÚI



    MỜ UỐNG TRÀ

    TỪ ĐIỂN ONLINE


    Tra theo từ điển:


    TIN TỨC MỚI

    GD

    CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA BÙI THỊ MINH

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    WEBSITE BÙI THỊ MINH

    Gốc > Câu chuyện kể về Bác Hồ >

    Các chú có lạnh không

    Các chú có lạnh không?

    Mùa xuân năm 1969 – mùa xuân cuối cùng trong đời Bác Hồ, chúng tôi được vào thăm Bác tại vườn hoa Phủ Chủ tịch, trong một căn nhà đơn sơ, giản dị.

    Cảm tưởng của tôi là không phải đến với một vị Chủ tịch, một vị lãnh tụ vĩ đại, mà là đến với một người cha già thân yêu, với người anh cả trong gia đình lớn.

    Ngay từ phút đầu, chúng tôi ngồi quây quần bên Bác trong không khí ấm áp, thân tình. Đồng chí Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng đến với chúng tôi. BÁc thăm hỏi từng người một và mời chúng tôi ăn hoa quả. Bác hỏi:

    - Các chú thấy có lạnh không?

    - Thưa Bác, không ạ.

    Đối với chúng tôi, tháng Giêng ở Việt Nam quả là không lạnh. Bác nói:

    - Không lạnh nhưng rất nguy hiểm.

    Nói xong. Bác cởi chiếc khăn quàng của Bác và quàng cho đồng chí Mác Đêphơrin – Chủ tịch Ủy ban Việt Nam hôm ấy đang húng hắng ho. Cử chỉ ấy làm chúng tôi ai nấy đều cảm động, thể hiện những tình cảm của một người cha đối với những đứa con từ phương xa về.

    Chúng tôi sung sướng báo cáo với Người về phong trào đoàn kết ủng hộ Việt Nam ở Cộng hòa Dân chủ Đức và trao tặng Bác những món quà của nhân dân nước chúng tôi gửi biếu Bác. Điều lạ là sau hơn bốn chục năm trời – kể từ khi Bác qua hoạt động bên nước chúng tôi – Bác vẫn nói tiếng Đức chính xác.

    Suốt đời tôi, tôi sẽ trân trọng giữ trong lòng mình kỷ niệm vô cùng quý báu, đó là bức chân dung mà chính Người đã ký tặng tôi trong lần gặp ấy. Và bên tai tôi lại văng vẳng những tiếng hô “Hồ, Hồ, Hồ Chí Minh” của thanh niên khắp năm châu trong những ngày đại hội liên hoan vừa qua ở Bétlin. Nghĩ đến Bác Hồ, nghĩ đến Việt Nam, tôi càng cống hiến nhiều hơn nữa cho Việt Nam và chính vì vậy mà tôi cảm thấy cuộc đời mình đang sống là có ý nghĩa biết ngần nào!

    Trích trong “120 chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh


    Nhắn tin cho tác giả
    Buì Thị Minh @ 20:54 02/09/2013
    Số lượt xem: 524
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    XEM TRUYỆN CƯỜI

    Xem truyện cười